truyện tranh ngôn tình chàng trai năm ấy
Sự tích trầu cau. Một hôm, hai anh em đi làm nương, người em đi về trước một lúc. Về đến nhà trời cũng đã nhá nhem tối. Vốn dĩ hai anh em giống nhau đã khó phân biệt, cộng thêm với việc trời đã bắt đầu tối, người chị dâu nấu cơm ở trong nhà thấy em về, vội
Chàng khờ Ngô Bách Tuế (full 344 chap) - Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Thư Sinh - Chương 157- Website đọc truyện online miễn phí mãi mãi - tamlinh247. doc truyen. "Nể tình nghĩa ba năm làm vợ chồng của chúng ta, cho anh cơ hội cuối cùng, được không?"
Top 10 phim ngôn tình tổng tài Trung Quốc bá đạo nhất màn ảnh. Phim ngôn tình tổng tài Trung Quốc là đề tài luôn rất được các nàng ưa thích. Bởi hình tượng các anh chàng đẹp trai lại đầy quyền lực luôn toát ra sức hấp dẫn không thể chối từ. 1. Nửa Là Đường Mật
3 chiêu che giấu ngoại tình của cánh mày râu phim Hàn: Chị em thấy quen quen nhớ phải cẩn thận nha! Chọc Tức Vợ Yêu được chuyển thể từ tác phẩm ngôn tình nổi tiếng Chọc Tức Vợ Yêu Mua 1 Tặng 1, hứa hẹn sẽ mang đến một câu chuyện lãng mạn với nhiều tình tiết
Truyện ngôn tình Thứ Tư, 12 tháng 10, 2016 chậm rãi bước về phía tiếng khóc ấy. Trước mắt Chi, một cậu bé chừng mười tuổi, vẻ mặt hơi ngạc nhiên nhìn cô bé, bàn tay trắng trẻo vươn ra, nâng cô bé ngồi dậy. Trúc, giờ đã lớn, đã trở thành một chàng trai tuấn
Rencontre Sur Le Net Premier Rendez Vous. Đánh giá từ 19 lượt Truyện ngôn tình của Tuyết Ảnh Sương Hồn nói về "Từ trong hành lang đi ra, bị ánh nắng gay gắt đổ ập xuống người, Tịch Duệ Nam phải hơi nheo mắt lại, mặt mày nhăn nhó. Ngẩng lên nhìn bầu trời xanh thăm thẳm, trên mặt anh ta hiện ra một thứ cảm xúc lạc lõng, cô liêu, cặp mắt hoang mang như bị sương mù che phủ. Tịch Duệ Nam của thời khắc này so với Tịch Duệ Nam khoa trương, khiêu khích ở trong phòng lúc trước dường như là hai con người khác cũ từ ký ức xa xôi bị cái nắng như đổ lửa làm cho thức tỉnh, giống như bầy kiến bò ra từ ký ức, chầm chậm bò đến gần trái tim Bạc năm trước, cũng dưới cái nắng chiều chói chang như thế này, thiếu niên Tịch Duệ Nam uể oải, bất lực ngồi phịch xuống bên đường, đầu gục xuống, chẳng nói chẳng rằng, chỉ khóc lóc thảm thiết. Nước mắt rơi xuống mặt đường bỏng rát liền bốc hơi, sự đau đớn thấu vào tận xương cốt đó lại lan đi rất xa qua bầu không khí hừng là lần đầu tiên Bạc Hà nhìn thấy chàng nam sinh cùng tuổi rơi lệ, nước mắt và sự bi thương của anh ta đã hòa loãng sự phản cảm của cô đối với anh ta trước đó…"Mời bạn đọc cùng theo dõi truyện tiểu thuyết mang tên - Chàng Trai Năm Ấy.
Bạc Hà vẫn luôn cảm thấy Tịch Duệ Nam trông hơi quen, hình như đã từng quen biết, hay từng gặp ở đâu, nhưng làm thế nào cũng chẳng nhớ ra được…Tịch Duệ Nam cảm thấy Bạc Hà – cái tên này nghe khá quen tai. Dường như đã có lúc, có người giới thiệu với anh về bản thân mình như thế này “Tôi tên là Bạc Hà”. Tháng nào? Năm nào? Anh lại không nhớ ra. Trong ký ức như thể là có, lại như thể là không…Năm 2000, là năm chuyển giao giữa hai thiên niên hạ năm đó, Bạc Hà mười lăm tuổi, vào Thanh Châu nhất trung – trường trung học tốt nhất của Thanh Châu, bắt đầu những năm học trung tích học tập của Bạc Hà chỉ trên mức trung bình, nếu dựa vào điểm số lúc thi vào trung học mà muốn vào trường trung học tốt nhất của thành phố thì có chút miễn cưỡng, nhưng cô được công nhận là học sinh có sở trường nghệ thuật. Lên cấp hai cô đã mê hội họa, sớm bộc lộ khả năng thiên phú ở phương diện này, năm lớp chín, một bức tranh của cô đã giành giải nhất trong cuộc thi mỹ thuật dành cho học sinh trung học toàn tỉnh, nhờ có giải nhất này, cô đã mở được cánh cổng trường Thanh Châu nhất trung. Chuyện này khiến Bạch Gia Khánh vui mừng đến mức cười không khép miệng lại được, hễ gặp người quen là lại khoe “Con gái tôi thi đỗ Thanh Châu nhất trung rồi.”Bạc Gia Khánh đang làm việc cho công ty xe taxi. Ông và một đồng nghiệp luân phiên lái một chiếc taxi ca sáng với ca tối. Ngày khai giảng của trường Thanh Châu nhất trung, ông đặc biệt lái xe đưa con gái đến Châu nhất trung là trường trung học hàng đầu của thành phố, rất nhiều người giàu nghĩ đủ mọi cách cho con mình vào đây học. Trước cổng trường tập trung đầy xe con bóng loáng, chính là xe của các phụ huynh có tiền. Các nam sinh, nữ sinh từ trong xe bước xuống, ăn vận, trang điểm kĩ càng hơn nhiều so với các học sinh bình thường, biểu cảm cũng kiêu ngạo hơn, đó là sự kĩ càng và kiêu ngạo do hoàn cảnh gia đình ưu việt nuôi dưỡng Hà hơi nhíu mày, liếc nhìn bọn họ với vẻ khinh thường, từ trước đến nay, cô luôn không thích những đứa trẻ nhà giàu trời buổi sáng sớm xanh thăm thẳm, những tia nắng tươi sáng, trong lành, cả thế giới được phủ một lớp vàng kim. Trong mắt Bạc Hà cũng ngập tràn ánh nắng màu vàng kim dịu dàng mà lấp vẫn để tóc ngắn nhưng không còn là kiểu tóc con trai ngày xưa nữa. Cô đã lớn rồi, cũng biết làm đẹp, bây giờ để tóc ngắn ngang vai, tóc mái tỉa mỏng. Tuy vẫn không thích mặc váy nhưng áo phông và quần bò của cô đều là kiểu dáng và màu sắc trẻ trung của thiếu nữ, không đến nỗi khiến người ta không phân biệt được nam nữ kia. Thiếu nữ mười lăm tuổi, khuôn mặt trẻ trung, trong sáng dưới ánh nắng sớm kiện đầu tiên của năm học đương nhiên là lễ khai giảng, cả buổi sáng gần như chỉ có những nghi thức dài lê thê. Trên sân vận động rộng rãi, hơn một nghìn học sinh đứng thành hàng ngay ngắn, nghe hiệu trưởng đọc diễn văn khai về trưa, trời càng nóng bức. Thời tiết cuối mùa hạ, nhiệt độ không hề giảm đi mà dường như còn tăng lên. Cứ phơi người ngoài nắng như vậy, Bạc Hà cảm thấy mình sắp bị phơi chín rồi, vừa nóng vừa khát, cả người toát mồ hôi, cổ họng như bị thiêu đốt, cô thật sự thèm một chai nước bầu không khí nóng bức, đột nhiên có một làn hương thanh mát bay đến, như có như nhạt, rất nhẹ… Một làn hương thanh mát, trong trẻo hư vô, từ từ lan ra giữa cái oi bức của ngày cuối hè. Là hương bạc hà…Hương bạc hà nhạt như vậy, nhẹ như vậy nhưng vẫn bị Bạc Hà phát hiện ra. Cô vô thức quay đầu lại, muốn tìm kiếm nguồn gốc của hương thơm đó, nhưng hương bạc hà thanh mát mơ hồ, là mùi hương thầm, người ta chỉ có thể cảm nhận được sự tồn tại của không tìm ra nguồn gốc của hương bạc hà. Nhìn ra sau, thấy mấy học sinh đứng gần cũng đang bị ánh mặt trời làm cho mặt mũi đỏ ửng, mồ hôi đầm đìa giống như cô. Dù là nam hay nữ, họ đều có biểu cảm chán nản. Cô thực sự không biết hương bạc hà dễ chịu như vậy tỏa ra từ đầu lại, trong lòng Bạc Hà ôm một thắc mắc nho nhỏ, tiếp tục nhẫn nại nghe bài phát biểu dưới cái nắng rừng rực. Người đọc diễn văn lúc này là thầy hiệu phó, thời gian phần phát biểu thứ hai bắt đầu, sự chán nản lại càng tăng thêm. Lúc đang buồn bực không yên, nữ sinh trước mặt cô đột nhiên ngã gục, cô nhanh mắt nhanh tay đỡ lấy, miệng hoảng hốt gọi “Cô giáo, có người ngất xỉu rồi!”Giáo viên chủ nhiệm lớp nghe thấy thì cuống quýt đi đến, cùng với cô đỡ nữ sinh kia lên phòng y tế của trường. Bác sĩ trường học vừa nhìn thấy liền nói “Cảm nắng rồi.”Tháng Chín, tuy ánh mặt trời vẫn nóng bức như lửa nhưng mới bị phơi nắng hơn nửa giờ đồng hồ đã ngất, xem ra nữ sinh này khá yếu ớt. May mà sau khi đến phòng y tế của trường, chẳng mấy chốc cô ấy đã tỉnh lại, chỉ là vẫn yếu ớt, vô lực, nói với giọng thều thào “Khó chịu quá!”“Vậy em nằm nghỉ thêm một lát đi!”Giáo viên chủ nhiệm bảo cô bé nằm ở phòng y tế nghỉ ngơi, lại bảo Bạc Hà ở lại chăm sóc bạn, sau đó thì rời đi. Bác sĩ cũng ra khỏi phòng bệnh cùng cô vừa đi ra ngoài, cô bạn yếu ớt đang nằm ở trên giường đột nhiên bật dậy, mặt mày tươi cười, đầy vẻ đắc ý vì quỷ kế thành công. “Yeah, vậy là đã thoát khỏi buổi lễ khai giảng, cũng coi như thoát khỏi bể khổ rồi.”Bạc Hà đần mặt, rồi mau chóng hiểu ra cô ấy vốn chẳng làm sao, chỉ giả vờ bị cảm nắng, nhờ vậy mà thoát khỏi buổi lễ khai giảng vô vị, dài lê bạn đó có khuôn mặt nhỏ nhắn, trong trẻo, làn da sáng bóng giống như được phủ phấn, đáng tiếc là hai bên sống mũi có những vết tàn nhang màu vàng nhạt, bỏ qua điểm này thì nhìn chung là xinh xắn. Cặp mắt không to nhưng vô cùng lanh lợi, con ngươi đen láy linh hoạt. Cô ấy cười hi hi, duỗi tay về phía Bạc Hà. “Chào cậu, mình tên là An Nhiên, cảm ơn cậu vì vừa rồi đã đỡ mình, không để mình ngã xuống đất.”Bạc Hà nắm lấy tay cô ấy, cười nói “Mình tên là Bạc Hà. Xem ra giúp người quả nhiên là chuyện tốt, mình và cậu cùng thoát khỏi bể khổ rồi.”Buổi lễ khai giảng dài lê thê cuối cùng cũng kết thúc. Đối với học sinh lớp mười, một tiếng đồng hồ cuối buổi sáng là buổi gặp mặt để các học sinh giới thiệu với Hà và An Nhiên từ phòng y tế đi ra, lúc đến phòng học của lớp năm khối mười, các bạn học gần như đã vào đầy đủ. Giáo viên chủ nhiệm lúc này cũng sắp đi vào, họ nhanh chóng lao qua trước mặt cô giáo để tránh không phải xin lỗi vì đến trong lớp, trên bảng đen có sơ đồ sắp xếp chỗ ngồi theo mã số học sinh. Rất trùng hợp, vị trí của An Nhiên ở ngay phía trước Bạc Hà, phía sau cô còn có một chỗ trống. Đưa mắt nhìn, trong phòng học chỉ có vị trí này để trống, học sinh nào to gan như vậy, buổi học đầu tiên trong ngày khai giảng đã đến muộn rồi?Giáo viên chủ nhiệm đứng trên bục giảng nhìn xuống thấy ngay chỗ trống trong lớp học. Lông mày nhíu lại, cô quay đầu nhìn cái tên trên sơ đồ chỗ ngồi, sau đó, cặp lông mày nhíu chặt đã dãn hai phút sau, cửa phòng học xuất hiện một nam sinh, vì đến muộn nên đương nhiên thu hút sự chú ý của tất cả những người có mặt trong lớp dạng của cậu rất đặc biệt, tóc và mặt đầy nước, những giọt nước như pha lê chảy trên khuôn mặt, mái tóc đen nhánh cũng ướt sũng, đang nhỏ nước tong tỏng. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh da trời, từ vai đến ngực cũng ướt đẫm. Nhìn bộ dạng của cậu có vẻ như không chịu nổi cái nóng oi bức, bèn chạy đến vòi nước, xối nước lên đầu và mặt rồi mới vào lớp. Nếu là người khác, bộ dạng này chắc chắn sẽ khiến người ta cảm thấy nhếch nhác, nhưng ở cậu ấy lại hoàn toàn không phải. Bởi vì cậu có diện mạo rất đẹp. Khuôn mặt góc cạnh giống người phương Tây nhưng cũng có vẻ thanh tú, tinh tế của người phương Đông. Khi cậu hơi ngẩng đầu, khuôn mặt còn chưa khô, đứng dưới ánh mặt trời tháng Chín vàng óng ở cửa phòng học, những giọt nước pha lê lấp lánh khiến khuôn mặt đẹp đẽ đó như phát ra một thứ ánh sáng khiến người ta lóa phòng học, rất nhiều nữ sinh cùng ngước nhìn cậu, mắt sáng lấp đến muộn nhưng giáo viên chủ nhiệm lại không hề phê bình cậu, còn vô cùng dịu dàng bảo cậu vào lớp. Lúc cậu nhấc đôi chân dài khẽ bước đến bên cạnh Bạc Hà, như có như không, một làn hương bạc hà bay Hà hơi sững lại. Ngoài sững sờ còn là kinh ngạc, lẽ nào hương bạc hà trong lễ khai giảng vừa rồi là đến từ cậu ta? Thật liều lĩnh, con trai mà dùng nước hoa gì vậy chứ? Trong suy nghĩ của Bạc Hà, người có mùi hương bạc hà thanh mát nên là nữ sinh thanh tú, váy trắng bay bay, tóc dài phất phơ trong gió mới đúng chứ?Tiếp sau đó là phần các học sinh tự giới thiệu, khi đến lượt nam sinh ngồi phía sau Bạc Hà, các nữ sinh đều nín thở lắng ta chỉ nói năm chữ đơn giản “Tôi là Tịch Duệ Nam.”Cái tên này chẳng mấy chốc đã trở thành một cái tên được các nữ sinh trong trường nhắc đến nhiều sinh xuất sắc của Thanh Châu nhất trung rất nhiều. Ở trường trung học hàng đầu của thành phố này, phần lớn học sinh là những con át chủ bài, còn Tịch Duệ Nam chính là át chủ bài trong các át chủ sinh của Thanh Châu nhất trung đại thể phân làm ba loại, một loại là thành tích học tập đặc biệt tốt nên thi đỗ vào được, một loại là điều kiện gia đình đặc biệt tốt, có tiền nên cũng có thể nghĩ ra cách trà trộn vào được, một loại khác chính là có sở trường về mảng văn thể, nhờ có sở trường và ưu thế ở một phương diện nào đó nên được đặc cách vào Duệ Nam là học sinh hiếm có, đồng thời thuộc cả ba loại này. Cậu là học sinh đặc biệt xuất sắc từ Thanh Châu nhất trung cấp hai chuyển thẳng lên cấp ba, thành tích học tập xếp vào tốp mười của năm. Thành tích nhảy sào của cậu giữ kỷ lục trong tổ cấp hai của hội thao trường Thanh Châu nhất trung. Gia cảnh của cậu ta cũng khá tốt, lúc đa số các bạn học vẫn dùng máy CD, cậu đã nghe nhạc bằng loại MP3 mới nhất; khi máy nhắn tin phổ biến trong trường học, cậu đã có một chiếc di động Motorola; cậu đi một chiếc xe địa hình kiểu mới đẹp đẽ, có học sinh nói giá trị thị trường của chiếc xe phải hơn hai nghìn tệ. Một chiếc xe địa hình hơn hai nghìn tệ, con nhà bình thường chắc chắn không mua nổi. So với việc chỉ nhiều tiền như thế để mua một chiếc xe không có động cơ, thà rằng bỏ thêm ít tiền mua một chiếc xe máy còn thực dụng tích học tập tốt, lại là cao thủ nhảy sào, còn có gia cảnh ưu việt, ba điểm này đã đủ khiến Tịch Duệ Nam nhận được ánh mắt quan tâm nhiều gấp bội, hơn nữa cậu có diện mạo đẹp đẽ như vậy, rất nhiều nữ sinh mắt sáng long lanh, gò má đỏ hồng vì cậu. Nếu cậu không phải át chủ bài thì còn ai có thể làm át chủ bài đây?Mùa hạ năm 2000, khi đó từ mỹ nam còn chưa phổ biến như bây giờ, phim thần tượng Đài Loan cũng chưa thịnh hành, nữ sinh của Thanh Châu nhất trung khi bàn tán về Tịch Duệ Nam thì không biết phải hình dung về cậu như thế nào mới được, cuối cùng An Nhiên quyết đoán nói “Tịch Duệ Nam chính là Leonardo của Thanh Châu nhất trung chúng ta, thực sự là quá đẹp trai!”Leonardo là nhân vật nam chính trong tác phẩm kinh điển Tianic của Mỹ. Bộ phim điện ảnh được sản xuất công phu này đã làm chấn động cả thế giới vào cuối thế kỷ 20, trở thành bộ phim điện ảnh ăn khách nhất trong lịch sử, lại giành được mười một giải Oscar, nữ diễn viên chính cũng bỗng chốc trở nên nổi tiếng. An Nhiên từng yêu thích cuồng nhiệt nam diễn viên đẹp trai đó, có một thời gian, cô thu nhập ảnh và tư liệu của anh ta trên khắp thế giới. Nhìn thấy nam sinh nào có dáng vẻ nghiêm chỉnh liền dùng từ “có chút Leonardo” để đánh giá, bởi vì từ “Leonardo” này là đại diện cho từ “đẹp trai” của đối với Tịch Duệ Nam, An Nhiên khảng khái đưa câu bình luận chắc chắn “Chính là Leonardo của Thanh Châu nhất trung chúng ta”, trực tiếp so sánh cậu ta với nam diễn viên đẹp trai nổi tiếng thế giới luận này của cô nhận được sự nhất trí tán đồng của các nữ sinh, thế là Tịch Duệ Nam có một tên gọi khác là “Leonardo phương Đông”, trở thành minh tinh của Thanh Châu nhất Hà luôn cảm thấy Tịch Duệ Nam trông hơi quen, dường như đã từng gặp ở đâu nhưng làm thế nào cũng chẳng thể nhớ ra được. Chắc là chẳng có lý do nào để gặp qua đâu nhỉ, nam sinh hút mắt thế này, nếu đã gặp một lần thì bất luận thế nào cũng sẽ để lại ấn tượng sâu sắc. Cậu là loại người mà gặp qua sẽ khó quên, cũng chẳng thể mạo anh tuấn, mang theo cảm giác tươi tắn, trẻ trung của những chàng thiếu niên, cậu rất thích áo sơ mi màu xanh da trời, mỗi chiếc lại có sắc xanh da trời đậm nhạt không giống nhau, giống như bầu trời xanh khác nhau của mỗi ngày. Khuy áo luôn được đóng từ chiếc khuy số ba, cổ áo để hở làm lộ ra làn da khỏe mạnh và chiếc xương quai xanh rắn rỏi, gợi cảm, rất nhiều nữ sinh nhìn thấy sẽ không kiềm chế được mà đỏ người cậu ta còn tỏa ra một mùi hương bạc hà nhàn nhạt, thanh mát vô cùng dễ giờ Bạc Hà đã biết không phải cậu sử dụng nước hoa, mà là do cậu rất thích ăn kẹo cao su vị bạc hà. Lúc nói chuyện, mỗi chữ cậu thốt ra đều tẩm đầy hương bạc hà thanh mặt của Tịch Duệ Nam như đã từng quen biết, cả hương thơm thanh mát của kẹo bạc hà trên người cậu đều khiến Bạc Hà có sự xáo động trong ký ức, nhưng lại rất mơ hồ, không cách nào nhớ ra rốt cuộc đã gặp cậu vào lúc nào, ở đâu, chỉ là cảm giác quen thuộc đó cứ lởn vởn trong đầu, xua cũng chẳng cảm giác này, Bạc Hà đã từng tiện miệng nói với An Nhiên “Mình cảm thấy Tịch Duệ Nam trông hơi quen, hình như trước đây đã gặp ở đâu đó rồi.”An Nhiên nghe thấy liền cười, trêu ghẹo “Lần đâu tiên Lâm Đại Ngọc gặp Giả Bảo Ngọc cũng cảm thấy anh ta trông quen quen, hình như đã gặp ở đâu đó rồi. Bạc Hà cậu cũng cảm thấy như thế sao?”Câu nói này rõ ràng đã chọc cười Bạc Hà, cô không kìm được bật cười, khua tay định đánh cô ấy. “Cậu nói linh tinh gì vậy?”An Nhiên nhanh nhẹn tránh được cú đánh của Bạc Hà. Bạc Hà không can tâm lại đuổi theo, hai người chạy đuổi nhau khắp hành lang. Khi đuổi đến góc rẽ của cầu thang, có người đột nhiên xuất hiện, Bạc Hà nhìn thấy bóng người thì đã không kịp dừng lại nữa, đâm sầm mắt Bạc Hà tràn ngập màu xanh da trời, là màu bầu trời xanh trong, thuần khiết nhất, mang theo không khí của mùa thu man mát, còn có hương vải thơm tho. Dính chặt lên gò má cô là một chiếc áo sơ mi màu xanh da trời. Dưới lớp áo mỏng, hơi ấm của cơ thể truyền đến rõ ràng, lập tức như đốt cháy khuôn mặt loạn đứng thẳng người lên, vội lùi xa ba bước, Bạc Hà nhìn thấy Tịch Duệ Nam ở trước mặt, đỏ mặt tía tai, lắp bắp “Xin… xin lỗi!”Cậu không thèm để ý đến cô, chỉ nhíu mày, cúi xuống nhặt thứ gì đó. Bạc Hà di chuyển ánh mắt nhìn, là chiếc MP3 cậu luôn mang theo người. Lẽ nào vì bị cô va vào nên mới rơi xuống đất? Cô bỗng cảm thấy rùng mình, xin ông trời phù hộ tốt nhất là đừng bị hỏng, nếu không thì cô có đền cũng chẳng đền như là không bị hỏng, bởi vì sau khi Tịch Duệ Nam nghe thử một lát, mặt không biểu cảm rời đi. Từ đầu chí cuối, cậu không nhìn cô lấy một cái, mắt của cậu như thể mọc trên đỉnh đầu Hà bỗng không mảy may cảm thấy có lỗi nữa, thậm chí còn có chút khinh thường, bĩu môi về phía bóng lưng cậu Có gì tài giỏi chứ! Xấu tính!Từ trước đến nay, Bạc Hà đều không thích những đứa trẻ con nhà giàu, bởi vì trên người bọn họ hoặc nhiều hoặc ít đều có cảm giác hơn người và ngạo mạn. Tịch Duệ Nam thuộc loại này, cảm giác hơn người và ngạo mạn của cậu so với loại người giống cậu chỉ nhiều hơn chứ không ít. Ai bảo cậu quá xuất sắc như vậy chứ, các giáo viên trong trường đều coi cậu như bảo bối, các nữ sinh thì càng yêu thích, ái mộ cậu. Dùng lời của An Nhiên để nói nhé “Tịch Duệ Nam nhận được sự yêu mến của quảng đại quần chúng nhân dân, đặc biệt là quần chúng nữ.”Nhưng một cá nhân ưu việt, xuất sắc ở mọi phương diện dù thế nào đi nữa cũng không thể có được sự yêu thích của tất cả mọi người, vẫn sẽ có người không thích cậu, ví dụ như Bạc Hà, ví dụ như Quách Ích…Quách Ích là học sinh có năng khiếu ở môn thể dục, thế mạnh của cậu ta la điền kinh, chạy ngắn một trăm mét với tốc độ nhanh như gió. Cậu ta cũng là học sinh chuyển thẳng từ cấp hai lên cấp ba của Thanh Châu nhất trung, đương nhiên là dựa vào thành tích thể dục tốt nên mới được chuyển lên. Thông lệ của Thanh Châu nhất trung, học sinh lớp chín nếu giành được giải nhất trong môn tham gia thi đấu của hội thao mùa thu năm đó thì có thể được chuyển thẳng lên cấp ba, cho nên trong các môn thi đấu của khối cấp hai ở hội thao mùa thu hằng năm, học sinh lớp chín tham gia giống như liều mạng trong cuộc thi, dốc toàn lực để cạnh tranh vị trí đỉnh chóp của cái kim tự tháp lớp, nam sinh chuyển thẳng từ cấp hai lên cấp ba chỉ có hai người là Tịch Duệ Nam và Quách Ích, về lý thì đáng lẽ họ phải gần gũi hơn so với các học sinh khác, nhưng họ lại gần như không qua lại với nhau, thậm chí còn phớt lờ nhau. Quách Ích là nam sinh cao nhất lớp, cậu ta ngồi ngay phía sau Tịch Duệ Nam nhưng Bạc Hà chưa từng nghe thấy hai người nói chuyện, dù chỉ là xã giao. Bầu không khí giữa hai chiếc bàn cuối cùng luôn lạnh lẽo giống như tủ làm đá khi Tịch Duệ Nam rời đi, An Nhiên mặt đầy vẻ ghen tị chạy đến, nửa thật nửa đùa nói “Oa, Bạc Hà này, cậu vừa đập vào người Tịch Duệ Nam đấy. Một sự tiếp xúc rất thân mật, nhỉ!”Trái ngược với Bạc Hà, An Nhiên vô cùng thích Tịch Duệ Nam. Cô đã sớm gạt Leonardo ở xa tận chân trời ra khỏi đầu, đặt trọn tâm tư vào “Leonardo” đang ở gần ngay trước mắt này. Cô rất thích cậu, đối với cậu giống như theo đuổi minh tinh. Ngũ quan của cậu, vóc dáng của cậu, mỗi chiếc áo sơ mi màu xanh da trời của cậu, mỗi biểu cảm của cậu… cô đều say sưa đánh giá, cho điểm từng thứ. Đương nhiên, những đánh giá, cho điểm chỉ giới hạn trong những lời tâm sự riêng tư của cô và Bạc lần đánh giá, cho điểm tuyệt nhất của cô ấy là “Ngũ quan của Tịch Duệ Nam đều rất đẹp, duy chỉ có một điểm không đủ đẹp chính là môi hơi mỏng, nếu dầy thêm chút nữa thì tốt rồi.”Bạc Hà không hiểu “Vì sao môi mỏng lại không tốt?”An Nhiên bỗng đỏ mặt, xán đến gần Bạc Hà, thấp giọng nói “Mình đọc được trên một cuốn tạp chí rằng, môi của đàn ông phải dầy một chút mới gợi cảm, lúc hôn sẽ có cảm giác hơn.”Bạc Hà nghe thấy mà gần như muốn ngất Nhiên là cô gái bạo gan, rất nhiều lời người ta không dám nói, cô ấy lại dám nói, bao gồm cả những chủ đề nhạy cảm của hai giới. Nhưng suy cho cùng, một cô gái mười lăm tuổi, trong sự bạo gan vẫn có vẻ rụt rè của thiếu nữ, cho nên không khiến người ta ghét.“Bạc Hà, cậu đã từng hôn ai chưa?”Câu hỏi của An Nhiên khiến Bạc Hà đỏ mặt, lắc đầu như trống bỏi, mấy năm cấp hai cô chưa từng thích nam sinh nào, đừng nói đến chuyện hôn.“Mình cũng chưa.” An Nhiên thở dài vẻ đáng tiếc, hai gò má càng ửng đỏ. “Mình thật sự muốn thử xem hôn có cảm giác thế nào, trong tiểu thuyết ngôn tình luôn miêu tả là vô cùng tuyệt.”Giống như đa số các thiếu nữ, kiến thức cơ bản về vấn đề tiếp xúc thân mật giữa hai giới của An Nhiên đến từ tiểu thuyết ngôn tình, hơn nữa còn luôn mơ ước sẽ được giống với những thứ miêu tả trong Hà lại như sắp ngất đến nơi. “An Nhiên, nếu cô chủ nhiệm nghe thấy những lời này của cậu thì cậu chết chắc đấy.”An Nhiên không hề tỏ vẻ sợ hãi. “Mình chẳng tin là cô chủ nhiệm lúc còn trẻ chưa từng tơ tưởng yêu đương!”Cô ấy tiếp tục mơ mộng. “Bạc Hà, mình muốn hôn Tịch Duệ Nam. Nếu nụ hôn đầu có thể cùng với một nam sinh như thế này, nhất định sẽ rất tuyệt.”Bạc Hà không nói gì nữa, cô giống như thiếu dưỡng khí, há to miệng để hít thở, không thốt được lời Duệ Nam rất ít khi chủ động nói chuyện với nữ sinh, cậu chê bọn họ phiền phức. Cậu bị nữ sinh làm phiền từ nhỏ đến còn rất nhỏ, cậu đã được người ta khen là “đứa trẻ này thật xinh xắn”. Khi học mẫu giáo, các bé gái đều thích chơi với cậu. Lên tiểu học, các bạn đều tranh ngồi cùng bàn với cậu. Lên cấp hai, cậu bắt đầu nhận được thư và thiếp của các nữ sinh, còn có người thần thông quảng đại tìm được số điện thoại nhà cậu, mượn cớ hỏi bài tập để gọi điện đến nhà cậu. Một cuộc điện thoại chuyện nọ xọ chuyện kia có thể nói đến hơn nửa giờ đồng hồ, lúc đầu cậu còn kiên nhẫn, lịch sự ứng phó, sau đó thì chẳng nhẫn nại nữa, phàm là nữ sinh gọi điện đến thì cậu đều không nhận. Mẹ cậu nghe máy, lúc nào cũng là ba chữ “Không có nhà.”Bố cậu – Tịch Văn Khiêm – cũng thay cậu nhận điện thoại một lần, sau khi nghe xong thì cười, nói với con trai “Phiền não của thiếu niên đẹp trai Duệ Nam.”Tịch Duệ Nam gật gật đầu tỏ vẻ tán đồng, những nữ sinh đó thật sự là rất phiền. Mặc dù từ nhỏ đã được các cô bé bao vây, nhận được sự hoan nghênh nồng nhiệt của bọn họ nhưng Tịch Duệ Nam lại chưa bao giờ thích gần gũi với các cô bé. Khi còn nhỏ đã không thích chơi cùng các bé gái, lớn lên thì càng không Duệ Nam ít qua lại với nữ sinh, năm lớp mười, lễ khai giảng sắp trôi qua được nửa tháng rồi nhưng cậu vẫn gần như không nhớ được tên các bạn nữ trong lớp. Chỉ có cô bạn ngồi phía trước cậu, trong buổi học đầu tiên hôm khai giảng, lúc tự giới thiệu bản thân, cậu lại có ấn tượng sâu sắc và nhớ tên của cô.“Tên tôi là Bạc Hà. Họ Bạc, tên chỉ có một chữ Hà.”Bạc Hà trùng hợp với tên của một loại thực vật. Mà kẹo cao su hương bạc hà là loại cậu thích ăn nhất, cho nên dễ dàng nhớ được cái tên mang theo hương vị thanh mát và sắc xanh trong lành ra, cậu còn cảm thấy cái tên này nghe khá quen tai. Dường như tháng nào, năm nào đó, cũng từng có người giới thiệu với cậu như thế “Tên tôi là Bạc Hà.”Tháng nào? Năm nào? Cậu không nhớ ra. Trong ký ức như thể là có, lại như thể là không…Sau năm giờ chiều, tiết học cuối cùng của một ngày kết là hoàng hôn, mặt trời treo chênh chếch trên một ngọn núi màu xanh thẫm ở phía tây. Những tia sáng còn sót lại trước khi mặt trời lặn giống như tấm màn màu vàng kim trong suốt phủ lên khắp vườn Duệ Nam đến nhà xe lấy xe, vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy cô bạn tên Bạc Hà hồi chiều đụng phải cậu ở cách đó không xa. Cô cũng đang dắt xe, chiếc xe của cô khiến cậu ngạc nhiên, bởi đó là chiếc xe đạp rất cũ, ít nhất cũng phải chục năm rồi. Sao cô ấy lại đi một chiếc xe cũ như thế này? Hơn nữa khung xe ở thân trước rất cao, loại xe này chủ yếu dành cho nam giới, vóc dáng cô không cao, đi được chiếc xe này sao?Tịch Duệ Nam đang hiếu kỳ nhìn chiếc xe đạp cũ kia thì bị Bạc Hà phát hiện, rõ ràng cô đã hiểu nhầm ánh mắt cậu, miệng bặm lại “Nhìn gì mà nhìn, chưa từng nhìn thấy xe cũ sao?”Một câu nói không có chủ ngữ nhưng Tịch Duệ Nam biết cô đang nhằm vào cậu. Cậu chẳng qua chỉ nhìn chiếc xe của cô, đã bị hiểu nhầm là đang coi thường cô đi xe cũ. Học sinh có gia cảnh không tốt dường như đều nhạy cảm như không khách khí nói “Đúng vậy, trước nay tôi chưa từng thấy người nào đi chiếc xe cũ như thế, xem ra nhà cậu rất nghèo nhỉ?” Dù sao cô đã nghĩ cậu đang xem thường mình, vậy thì cậu có tiếng cũng phải có miếng chứ!Bạc Hà đỏ mặt tía tai. “Nhà tôi nghèo hay không thì liên quan gì đến cậu?”Ném lại câu này, cô tức giận đùng đùng, nhảy lên xe phóng đi. Tư thế của cô vô cùng hoạt bát và nhanh nhẹn, xem ra cô đã đi chiếc xe này không chỉ một năm, hai năm, kĩ năng cực Duệ Nam cũng nhảy lên chiếc xe địa hình của mình, một chân chống dưới đất, theo thói quen móc MP3 từ trong ba lô ra, sau khi nhét chiếc tai nghe màu xanh da trời vào tai mới nhớ ra MP3 đã hỏng rồi, lúc bật lên nhạc tậm tịt, không phát được một bản nhạc trơn tru xe địa hình đến chỗ mua chiếc MP3 kia, Tịch Duệ Nam hỏi xem có thể sửa được chiếc máy bị rơi hỏng không? Nhân viên bán hàng nhận lấy, cẩn thận kiểm tra rồi nói đây là chiếc máy kiểu mới nhất nên ở đây không sửa được, phải gửi đến trung tâm bảo hành của tỉnh, mấy ngày nữa hãy đến khi để chiếc MP3 lại, Tịch Duệ Nam tiện thể đi dạo một vòng qua mấy cửa hàng chuyên bán đồ thể thao trong khu mua sắm, cậu muốn mua một đôi giầy thể thao mới. Lúc từ khu mua sắm đi ra, vầng tà dương đã gần như biến mất sau đường chân trời. Bầu trời phía tây rực màu đỏ cam, những tia sáng cũng đang dần biến Duệ Nam về đến nhà trước khi trời tối hẳn. Trên bàn ăn đã chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn, mẹ cậu đang đợi ở bên cạnh. Lông mày cậu nhíu lại. “Mẹ, bố con lại không về nhà ăn cơm sao?”“Bố con rất bận, mặc kệ ông ấy đi, chúng ta ăn cơm thôi!”Trên bàn ăn toàn là món Tịch Duệ Nam thích, mẹ cậu – Hạ Dung Phương – là người phụ nữ nội trợ, công việc hằng ngày chính là chăm sóc chồng con, cùng với bảo mẫu, luôn sắp xếp chu toàn việc ăn, mặc của hai bố Duệ Nam ngồi xuống, bưng bát canh thịt bò hầm củ cải uống một ngụm rồi hớn hở nói “Thật sự rất ngon ạ!”Nghe con trai nói như vậy, Hạ Dung Phương vui vẻ mặt mày, nở nụ cười tự đáy lòng. “Ngon thì ăn nhiều vào!”Vì muốn mẹ vui, Tịch Duệ Nam ăn ba bát canh, no đến mức không ăn nổi nữa mới thôi.
Trang chủ Ngôn Tình Truyện Hay Truyện App Blog Thể loại Đăng nhập Đăng ký Có gì mới Search Hoạt động mới nhất Đăng ký Thread starter Tinna My Start date 13/01/2016 Advertisement 1 2 3 ... 18 Tiếp Đọc truyện Theo dõi Theo dõi Danh sách chương T Tinna My Lười nhất BQT Moderator Tác giả VW Add bookmark Ảnh bìa Tác giả Tuyết Ảnh Sương Hồn Tình trạng Hoàn thành Số chương 15 chương Nguồn NXB Thanh Niên Lượt đọc 7,118 Cập nhật 13/01/2016 Mọi người theo dõi truyện nha. Advertisement 1 2 3 ... 18 Tiếp Đọc truyện Theo dõi Danh sách chương Loading... Bình luận facebook Bạn đã đọc chưa New Hóa ra anh là chàng trai năm ấy Cá Koi Chương 61-65 Hôm qua lúc 839 PM Full New CHÀNG TRAI MÀ TÔI THẦM YÊU MƯỜI NĂM, ANH ẤY CÓ NGƯỜI YÊU, TÔI SẼ RA SAO? Fb Tiểu Tíc Tắc'小闹钟' PHẦN VI 06/11/2021 New Chàng Trai Quàng Khăn Đỏ Trang Sơ 01/01/2023 Full New Hot HÌNH NHƯ CHÀNG TRAI MÀ TÔI YÊU THẦM LẠI THẦM YÊU BẠN THÂN TÔI, CHUYỆN TÌNH CỦA TÔI RỒI SẼ ĐI VỀ ĐÂU? Tiểu Tíc Tắc'小闹钟' PHẦN III END 24/11/2021 Full Những Chàng Trai Xấu Tính Nguyễn Nhật Ánh Những Chàng... 07/09/2021 Share Facebook Reddit Pinterest Tumblr Email Link Trang chủ Truyện Truyện Ngôn Tình
Truyện Chàng Trai Năm Ấy của tác giả Cá Koi Hóa Ra Anh Là Chàng Trai Năm Ấy o O o Lý Hùng mặc một bộ đồ thường ngày thoải mái chầm chậm bước ra từ cửa sân bay. Người quản gia và tất cả những người áo đen cung kính cúi người 90 độ, đồng thanh hô lớn. – Chào mừng cậu hai về nhà ! Lý Hùng gãi mũi cười lạnh lùng. Anh quay người đi sang bên cạnh. Người quản gia đứng giữa lập tức đi theo. – Cậu hai, ông chủ mời cậu về nhà ! ~~~~~ Mời quý đạo hữu thưởng thức truyện … Có thể bạn thích Độc Sủng Thành Hôn Tình Yêu Cuồng Nhiệt Phá Quân Mệnh Xem thêm ...
Giới thiệu nhân vật + Gia Hưng Đẹp trai, học giỏi, đặc điểm Biết ai thích mình, sẽ tránh luôn nên nữ chính sẽ khó đây. Bề ngoài good boy bên trong bad boy + Tiểu Hy Lầy, năng động Một số nhân vật phụ khác Bạn thân Tiểu Hy Uyển Đình Trương Tuệ Văn nữ Hải Đăng nam VĂN ÁN Tôi của năm 16 tuổi đã vì cậu mà rung động. Mối tình đầu mà tôi được nếm trải. Người ta thường nói Hoa đầu mùa bao giờ cũng đẹp Nắng đầu mùa bao giờ cũng say Mối tình đầu bao giờ cũng vậy Lắm mặn ngọt và lắm đắng cay Tôi của năm 16 tuổi cũng như câu nói ấy Chỉnh sửa cuối 29 Tháng bảy 2021 Lần đầu gặp cậu Ngày tựu trường đã đến, hôm đó ở hội trường rất nhộn nhịp. Đây là năm đầu tiên, Tiểu Hy học ở trường cấp 3 này nên có chút lạ. Cô mặc bộ áo dài mới may, mái tóc dài ngang lưng hơi xoăn nhẹ, đi học nên cô chỉ makeup nhẹ nhàng. Ngoại hình ưa nhìn, ngay khi mới nhập học cô đã được chọn làm một trong những nữ sinh đứng làm bộ mặt của trường. Cô đang đứng ngơ ngác, ai đó đập vai cô. Bạn học Chà, nay đẹp ta. Tiểu Hy đứng hình một hồi mới giật mình trả lời. Cô vui khi biết bạn thân mình cũng học ở đây Ủa! Đi đâu đây Bạn học Ở trường, không đi học chẳng lẽ đi cướp hả Tiểu Hy Ừ, ha. Ê! Mày biết ai kia không? Bạn học Đâu? Hướng mười giờ ấy hả? Thấy rồi. Cần in4 không? Tiểu Hy Nhanh vậy? Share cho bạn bè với chứ nhờ? Bạn học Lớp 10A5 cùng lớp với t. Mới vào đã nổi. Tên là Gia Hưng thì phải. Thủ khoa của trường năm nay Tiểu Hy Đỉnh vậy. Mày nghĩ t có nên cua nó không? Bạn học ; Nhát trai như m có được không đấy Loa trường Tất cả bạn học sinh vào chỗ ngồi đến giờ khai giảng. Bạn học Thôi. T đi đây Tiểu Hy Lát gặp nha. Hiệu trường sau khi phát biểu ở trên xong. Hiệu trưởng Mời em Gia Hưng thủ khoa khối 10 năm nay lên phát biểu đôi lời. Gia Hưng bước lên với ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người trong đó có Tiểu Hy. Thật ra nãy giờ Tiểu Hy đã rời mắt khỏi cậu bạn ấy đâu. Các em khối cấp 2 Anh ấy đẹp trai quá m. Đã đẹp còn học giỏi, ghen tị quá đi thôi. Anh có bạn gái chưa nhờ? Tiểu Hy nghĩ thầm Các em cũng nhanh tay phết đấy. Xin lỗi, anh ấy của chị. Người hay nhút nhát như cô nay lại to gan như vậy Qua 2 giờ đồng hồ, buổi khai giảng cũng kết thúc. Tiểu Hy đúng lúc định di chuyển đi về. Bỗng bị cô chủ nhiệm gọi Cô chủ nhiệm Tiểu Hy em khoan hãy về. Em cùng các bạn nữ đứng kia lại đây chụp cùng cô thầy kiểu ảnh đã. Tiểu Hy ngậm ngùi bước lên. Không biết tình cờ hay sắp đặt, cô lại đứng cạnh cậu bạn ấy. Hai người đứng gần trông rất xứng đôi. Bạn nam kia nhỏ giọng. Gia Hưng Cậu đứng xích vô đây đi Tiểu Hy dùng giọng ngọt ngào nhất trả ời Ừm, tớ biết rồi Đâu ai biết tim cô đang đạp mạnh như muốn nhảy ra ngoài, tai mặt đỏ hết cả lên Chụp xong cô ra bãi đỗ xe đứng đợi bạn. Lúc cô định dắt xe, một giọng nói trầm ấm Tớ dắt hộ cậu nha. Tại xe tớ ngay bên xe cậu nên tiện thể tớ dăt luôn cho. Cô ngước lên nhìn, nếu hôm nay cô mang giày cao gót, chắc giờ té gãy gót rồi. Một khuôn mặt đẹp trai hiện ra trước mắt cô, là cậu ấy. Bạn cô đến vỗ vai Làm gì đứng thẫn thờ ở đây vậy. Tiểu Hy Mày ơi. Cậu ấy dắt xe giúp t kìa. Hay cậu ấy cũng có ý với t Bạn cô dí đầu Ảo tưởng hơi quá rồi đấy cô nương. Người ta ga lăng thôi. Đi ăn gì không? Ngồi 2 tiếng t đói lắm rồi Tiểu Hy OKe Tiểu Hy lấy chìa khóa từ trong hốc xe. Tờ giấy rơi ra. Tiểu Hy xoa đầu thắc mắc Giấy gì vậy ta? Tờ giấy ghi SĐT kèm lời nhắn Cậu dễ thương quá, kết bạn face với mình nha. Kí tên Gia Hưng Tiểu Hy ngạc nhiên khi đọc dòng cuối, cậu ấy có ý gì với mình thật sao? Tiểu Hy Ây đợi t với. Cô nhét tờ giấy vào trong cặp rồi chạy xe theo bạn. Hai cô chạy đến một quán bún bò hay ăn. Đang ăn có ai đó chạy ngang qua Bạn học Ai kìa m. Tiểu Hy Đâu? Bạn học Crush m kìa Tiểu Hy Đang ăn xém phun bún ra. Bộ dạng cô lúc ăn có chút thoải mái không duyên dáng cho lắm. Không biết cậu ấy có để ý không. Cô tự xoa đầu thắc mắc, nhà cậu ở gần đây hả ta. Không nghĩ nhiều, cô ăn nhanh rồi giục bạn đuổi theo Mày ơi nhanh lên. Mau đuổi theo cậu ấy. Bạn học Tiểu Hy nhát gan thường ngày đâu rồi Sao nay gặp trai lại biến thành bộ dạng sói thế này Tiểu Hy Năm cấp 2, t đã bỏ lỡ rồi nên giờ tìm thấy t phải nắm bắt chứ. Cậu ấy lại ưu tú như vậy, lỡ đâu cậu ấy làm bạn trai t kèm t từ gần bét lớp lên làm Á khoa đứng chung với cậu ấy thì sao? Bạn học lắc đầu ngán ngẩm thầm nghĩ, bạn mình trí tưởng tượng của nó bay xa lắm rồi. Tiểu Hy Không nói nhiều nữa, mất dấu giờ. Liền xách cặp, đuổi theo Đuổi một hồi, Tiểu Hy than vãn Nhà cậu có thể đơn giản hơn được không? Đi mấy con ngõ rồi, với một đứa mù đường như mình làm sao ra? Bạn học Bởi cuộc đời m thiếu t không được. Cứ để t lo Cảm thấy bất thường như có ai đang bám theo, Gia Hưng tăng tốc làm Tiểu Hy không đuổi theo được mà mất dấu Hôm sau, ngày đầu tiên đi học nên Tiểu Hy có chút uể oải. Đến trường còn thẫn thờ không sức sống. Thế mà, Mọi người Ai kìa m? Hừ như quen quen. Cái anh lên phát biểu đúng không? À thì ra anh đó. Tiểu Hy quay đầu lại thấy Gia Hưng liền vui cười lên Đúng là mị lực trai đẹp không ai cưỡng lại được Cô chỉnh trang lại chút, cố ý xịt nước hoa mùi mới mua. Mùi hương bưởi nhẹ nhàng ai chả thích chứ. Hết chỗ đỗ xe, cậu bạn ấy lại đỗ xe ngay bên cạnh Tiểu Hy. Cố cứ tưởng trùng hợp nhưng thật ra cô đâu biết cậu là tay sát gái đã để ý cô từ lâu. Gia Hưng từ hôm cô đuổi theo mình đã biết cô thích mình, chẳng qua đang giả làm good boy thôi. Gia Hưng không biết tại sao lại chào cô. Gia Hưng Hi, bạn. Tiểu Hy Hả? Ừm, chào. Tiểu Hy đang mừng thầm thì.. Gia Hưng Cậu có thể đứng sang bên này cho mình để xe được không? Còn bonus thêm nụ cười sát thương Cô té rất đau. Hồn đang trên 9 tầng mây bỗng sập xuống đất. Cô vội lấy cặp rồi lên lớp luôn. Ngại ngùng quá mà Xong 4 tiết học, Tiểu Hy mệt mỏi chỉ muốn về nhà ngủ. Bỗng cô sực nhớ ra 1 chuyện, chạy ngay ra cửa lớp. BÌNG! BÌNG Tiểu Hy đau đớn ôm đầu, cô la lối Ai đi đứng gì kì vậy? Cô từ từ mở mắt ra. Là cậu ấy, chết, mình lỡ hơi lớn tiếng. Gia Hưng Xin lỗi, mình hơi vội Tiểu Hy Mình phải xin lỗi mới đúng. Vẻ hung hăng của cô đâu mất rồi. Cô sực nhớ ra 1 chuyện chạy ngay qua lớp bên cạnh tìm bạn thân Tiểu Hy Ê m! Đi thôi. Còn nhớ chuyện hôm qua chúng mình bàn không Bạn học Ờ đi. CHUYỂN CẢNH Gia Hưng cười nham hiểm, thật ra cú ngã lúc nãy là tôi sắp đặt. Cả những chuyện cô nhìn thấy, đuổi theo cũng là tôi cốtình để cô thấy. Tiểu Hy những tưởng mình là sói nhưng ngờ đâu lại gặp phải cáo già Vậy rốt cuộc ai theo đuổi ai? Việc gì khiến Tiểu Hy phải gấp gáp như vậy? Last edited by a moderator 12 Tháng bảy 2021 Giấc Mơ Kì Lạ Cô đứng ở nhà xe thấp thỏm chờ Uyển Đình. Thấy bóng dáng cô từ xa, giọng thúc giục Đình Đình à nhanh lên. Không là không kịp nữa đâu. Uyển Đình than phiền Biết rồi. Nói mãi. Cứ như bà cụ non ấy. Tiểu Hy hờn dỗi Không phải tại cậu sao? Hai người phóng xe đi. Đi một hồi, Tiểu Hy nhắc nhở Đi cẩn thận, coi chừng bị phát hiện đó. Cũng đâu phải lần đầu đâu. Lè lưỡi, trêu chọc Tiểu Hy Uyển Đình mặt nghi hoặc Cậu thực sự thích hắn ta sao? Hắn có gì tốt? Là người hoàn hảo nhất mà tớ gặp. Cười nói Uyển Đình ngập ngừng Thật ra không biết nên nói hay không. T có nghe một chuyện không hay về nó ở trường cũ. Thì m cứ nói đi. Đang định nói thì một xe chạy vụt qua cắt đứt câu chuyện Đi đường mà còn nói chuyện, lo tập trung mà đi xe đi. Uyển Đình may chưa nổi máu điên, chỉ lườm một cái rồi bảo Tiểu Hy Nhanh đi. Trời nắng quá nè Cũng 11 giờ rưỡi rồi, không biết hai cô gái định đi đâu. Chỉ thấy đi đến trước quán Bún Bò hôm qua chờ ai đó. Vụt qua, Tiểu Hy thúc giục Nhanh đuổi theo đi. Thì ra cô vẫn chưa từ bỏ muốn biết nhà của crush mình. Liệu cô có đạt được mục đích? Ở một diễn biến khác. Gia Hưng dường như đã thấy ai đó quen mặt. Anh tự hỏi Bị mình cắt đuôi hôm qua vẫn chưa bỏ cuộc ư? Cô gái này thật thú vị. Nếu cô đã muốn biết, vậy thì cứ để cô tìm. Anh không tăng tốc nữa, nghĩ ra cách khác để đùa giỡn với cô gái này. Anh đã quen rất nhiều cô gái nhưng đuổi đến tận nhà như Tiểu Hy thì lần đầu gặp. Sau 30 phút cuối cùng cô cũng đến được nhà anh. Cô chỉ là không ngờ nó lại lớn như vậy. Kiến trúc Châu Âu cổ điền với tông màu trắng trông chả khác gì cung điện. Cửa còn là cửa tự động. Tiểu Hy mải ngắm nhìn rồi ngơ ra. Bạn cô lay mạnh Nhìn đủ chưa? Đi về thôi. Nắng quá nè. Tiểu Hy cảm thán; Đẹp quá m. Uyển Đình mặt lạnh Cũng thường thôi. Nhà t cũng giống vậy mà. Qua ở với t đi. Nhà đẹp thì có ích gì. Nhà đẹp mà nhân cách không đẹp cũng vứt Sao m biết người ta không tốt? Mặt đanh đá nói Uyển Đình Từ từ m sẽ biết Tối đến, TING. TING Cầm điện thoại lên, Tiểu Hy thấy dòng thông báo Gia Hưng đã gửi lời mời kb. Nếu không phải đang nằm trên giường có lẽ cô đã nhảy cẫng lên vì vui. Mà sao biết được nick mình? Thôi kệ đi. Vui quá. Bấm đồng ý liền mới được mà không được. Lỡ bấm liền mất giá thì sao. Bấm hay không bấm Nội tâm cô dằn vặt Cuối cùng, cô vẫn chọn nghe theo con tim. Hai người nhắn tin với nhau cả buổi tối. Cậu ta thật sự biết cách làm con gái vui. Liên tục nhắn những lời đường mật khiến Tiểu Hy không cưỡng lại được. Cậu còn chúc cô ngủ ngon. Nhắn tin với cậu tài nào khiến Tiểu Hy ngủ nổi. Mãi 12 giờ, cô mới chợp mắt. Cô mơ về 1 giấc mơ khiến cô cười suốt cả một đêm. Sáng chưa thấy cô tỉnh dậy, tiếng mẹ cô vọng lên Tiểu Hy con dậy chưa? Mẹ cô vừa đi lên vừa nói Con có bao giờ dậy muộn đâu sao nay mất ngủ à còn chưa dậy. Đi vào phòng, thấy cô đang cười tủm tỉm, đánh thức Con mơ gì mà vui vậy? Cô từ trong giấc mơ bị lôi tỉnh? Giật mình Mấy giờ rồi mẹ? 8 giờ rồi. Mà con mơ gì vậy Cô xấu hổ nói Con có mơ gì đâu? Rốt cuộc cô đã mơ gì mà không chịu tỉnh để đi học. Bạn Thân Hay Tình Yêu Cô mò dậy chuẩn bị đi học. Nay cô không uể oải như mọi ngày. Cô cứ cười tủm tỉm sau giấc mơ ấy. Mặt khác, cô lại nghĩ Sao mình có thể đen tối như vậy được. Đây là lần đầu tiên cô mơ một giấc mơ như vậy. Cảm giác lạ khiến cô muốn kể cho Uyển Đình nghe. Cô chạy xuống nhà. Nhà cô có 3 lầu, phòng cô ở tầng 2, nhiều khi muộn học cô chạy rất mệt. Cô vui vẻ xuống ăn sáng. Bố mẹ nhìn Tiểu Hy rồi nói Cún nhà mình bị làm sao mà cứ cười suốt vậy em. Có chuyện gì vui kể cho ba mẹ nghe đi. Mặt ba mẹ nghi hoặc, tò mò hỏi con gái Vì ở nhà Tiểu Hy là con một nên được ba mẹ cưng chiều như tiểu thư. Dù vậy, cô không hống hách, kiêu ngạo. Nhìn vô đâu ai nghĩ cô là tiểu thư đài các đâu. Tiểu Hy nín cười Con bình thường mà. Trễ rồi con đi học đây. Thưa ba mẹ con đi. Ba cô nói vọng ra Trễ rồi để tài xế đưa con đi. Con đi xe vậy có kịp không? Vẻ mặt đầy tự tin Kịp mà. Con thích đi một mình hơn. Nói rồi cô xách cặp, đeo giày chuẩn bị đi học. Nhà Tiểu Hy chỉ cách trường học 5 km, cô đi rất nhanh. Chạy trên đường không như mọi ngày, cô cất tiếng hát, vừa nhìn xung quanh cảm thán Nay thời tiết đẹp thật, trời se se lạnh, nắng phảng phất, trời nhiều mây. Cảm giác thật yên bình. Đúng là tâm trạng của người khi yêu. Trời vừa mưa xong, đường khá dơ, gió lạnh buốt người cô vẫn kêu đẹp. Cô tắp vào một tiệm cơm sườn, cầm ra một suốt cơm nóng hổi. Không phải cô đã ăn rồi sao? Đây là mua cho ai? Cuối cùng cũng đến trường, cô chào bác bảo vệ Cháu chào bác ạ. Ngay cả những người xung quanh dường như cũng cảm nhận được sự vui vẻ của cô. Cô nhanh chóng gửi xe, chạy một mạch lên lớp. Vừa đi cô vừa chào mọi người, không quen cũng chào. Cô gái nhút nhát thường ngày nay lại thay đổi 180 độ như vậy làm mọi người có chút không quen. Cô chạy đến lớp của Uyển Đình nhỏ giọng gọi Đình Đình! À nhon. Uyển Đình khó hiểu Có chuyện gì nay cô gái nhỏ lại đến tìm tôi. Không phải thường ngày đến lớp đều ngủ sao? Tiểu Hy mặt hờn dỗi Thì phải có lúc khác chứ. Cậu chưa ăn sáng đúng không? Tớ có mua rồi nè. Ra đây đi Tớ á? Xưng hô lạ vậy? Cô bỏ hết mọi thứ rồi chạy ra Uyển Đình chạy ra vội không may va phải cạnh bàn, đau đớn kêu lên Uida đau quá đi mất. Cô chạy ra với vẻ mặt tức giận, chưa kịp phản ứng đã bị Tiểu Hy kéo đi. M lại làm gì nữa vậy? Cứ đi đi rồi tớ kể cho. Cô kéo Uyển Đình một mạch ra chỗ vắng người. Dù đã muộn nhưng trường cô rất ít học sinh đến, thường sát nút mới đi học. Cô đưa hộp cơm cho Uyển Đình, nóng vội Cậu vừa ăn vừa nghe tớ kể nha. Nể tình m mua cơm cho t nên t ban cho m ân huệ đó. Chuyện gì nói đi. Trước giờ lúc cô ăn không ai dám làm phiền vì sợ ăn vả. Duy chỉ có mình Tiểu Hy là ngoại lệ. Tớ sẽ kể tóm tắt thôi. Cô vừa cười vừa nói Hôm qua ấy, Gia Hưng có gửi lời mời kết bạn với tớ. Rồi chúng tớ nói chuyện cả đêm đến 12 giờ tớ mới ngủ được. Thì lúc ngủ tớ có mơ một giấc mơ ấy. Giấc mơ thì về.. thì về.. Cô ngập ngừng khiến Uyển Đình hơi cáu Có gì nói nhanh đi má. Sắp vô học rồi. Thì về Gia Hưng đó. Tớ mơ thấy vào thứ 2 chào cờ. Lúc đó hàng của Gia Hưng sát cạnh hàng tớ. Tình cờ tớ với cậu ấy lại ngồi chung với nhau. Xong lúc sau, tớ và cậu ấy đề quay mặt về phía đối phương thì chuyện gì cậu cũng biết rồi đấy Uyển Đình vừa ăn vừa la T có biết gì đâu? M buồn cười nhờ. Chỉ còn cách 5cm nữa thôi là hôn nhau rồi. Cô đỏ mặt nói Uyển Đình chưa kịp ăn xong đã phụt cả cơm, mặt nghiêm trọng nhìn cô Cái gì? M xem ngôn tình hơi nhiều rồi đấy. Hôm qua, t định kể cho m chuyện này mà bị ông kia cắt ngang. Cô mặt nghiêm trọng nói Mấy hôm trước, t có nghe vài cái tin đồn không hay về crush m. Nó khôn như m nghĩ đâu. Danh sách người yêu nó dày như Truyện Kiều luôn á. Hay cá cược cua gái. Là 1 bab boy chính hiệu. Tiểu Hy nghi ngờ T không tin đâu? Chắc tin đồn nhảm ấy mà. Uyển Đình lúc đầu cũng nghĩ như cô, sau khi điều tra thì phát hiện Người cũ nó có 1 người là bạn t. T hỏi nó rồi không sai đâu. Cô vẫn cương quyết nói Lỡ đâu bạn m nói dối thì sao. M nói nữa là t giận m đó. Uyển Đình tức giận M không nghe thì thôi. T chỉ nói sự thật. T không ngờ m có thể lấy tình bạn bao nhiêu năm chỉ để nói giúp hắn ta. Cô tức giận đi vào lớp. Để Tiểu Hy một mình tự trách Lẽ nào mình sai sao? RENG. RENG Tiếng chuông vào lớp vang lên nhưng cô vẫn cứ ngồi đấy. Cô không biết phải làm sao? Tình bạn hay Tình yêu. Cô chủ nhiệm đi tới Tiểu Hy sao em còn ở đây. Đến giờ vào lớp rồi. Cô ngước lên bảo nhẹ một tiếng Dạ Trong tiết học, dù lớp rất nhộn nhịp nhưng Tiểu Hy lại cảm thấy mệt mỏi. Cô nằm bệt xuống bàn suy nghĩ về câu nói của Đình Đình. Cô băn khoăn không biết vì cái gì? Bạn cùng bạn thấy cô mệt mỏi hỏi Tiểu Hy, cậu mệt sao? Có cần lên phòng y tế không/ Tiểu Hy mệt mỏi không trả lời. Cô nhắm mắt ngủ. Hàng nước mắt chảy ra. Cô phải làm sao mới đúng đây? Chỉnh sửa cuối 14 Tháng bảy 2021 Chuyến Dã Ngoại Trường cô mỗi năm sẽ tổ chứ đi dã ngoại 2 ngày 1 đêm cho khối 10 đầu năm, cuối năm sẽ là lớp 12. Buổi dã ngoại sẽ được tổ chức ở Đà Lạt. Dù được đi chơi nhưng Tiểu Hy vẫn không vui vẻ là mấy. Cô định sẽ làm hòa với Uyển Đình trong ngày hôm đó. Tủ đồ có rất nhiều quần áo đủ loại phong cách từ sexy tới năng động. Cô còn tâm trạng nào nghĩ tới chuyện quần áo. Quơ đại 3 bộ năng động, màu sắc tươi sáng cho dễ vận động. Đến ngày hôm đó, lần đầu tiên Tiểu Hy dậy sớm như vậy. Đồng hồ cô kêu lúc 3 giờ, cô dậy chuẩn bị bữa sáng cho Uyển Đình mong cậu ấy tha lỗi cho câu nói ấy của cô. Cũng là lần đầu, cô có chút bối rối không biết phải làm gì. Cô định làm cơm hộp Bento. Cô xem hướng dẫn trên mạng rồi thở dài Nhìn đơn giản mà sao khó vậy? Vì Đình Đình nên làm vậy. Uyển Đình và cô chơi thân nhau từ bé nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy Uyển Đình giận giữ như vậy. Trước giờ, cô ấy luôn nhường nhịn Tiểu Hy. Sở thích của Đình Đình là ăn nên cô cũng chỉ biết làm cơm hộp để cô ấy vui. Cô xới cơm, chiên gà, rửa ít sau salad, bông cải xanh. Trong lúc chiên gà, bất cẩn cô đã tự làm phỏng mình. Đến 5 giờ cũng hoàn thành. Cô vui mừng cho vào túi vải đẹp đã chuẩn bị từ trước, thầm nghĩ Đình Đình sẽ vui mà tha thứ cho cô thôi. Thay đồ xong cô chạy xuống nhà. Cô mặc quần ống với áo phông trắng, đội thêm nón màu đen nhìn đơn giản mà trẻ trung. Cô đi sớm hơn thường ngày nên chưa có thức dậy. Rón rén bước chậm ra cửa. Hình như cô đã quên cái gì đó? Cô tự đập đầu mình Ngốc quá đi thôi. Xém nữa quên luôn hộp cơm rồi. Tự mỉm cười nghĩ tới cảnh Uyển Đình nhận cơm. Hôm nay, thời tiết cực kỳ đẹp. Nắng nhẹ nhàng, có ít gợn gió. Cô trên đường vừa đi vừa hát, nghĩ tới cảnh Uyển Đình nhận hộp cơm. Sự thật phũ phàng, đến trước cổng trường tưởng chừng vắng như mọi ngày nhưng lại đông bất thường. Dù vậy bóng dáng Uyển Đình vẫn nổi bật trong đám đông. Cô thấy Uyển Đình hớn hở vẫy tay chào Đình Đình. À nhon Đáp lại cô, Uyển Đình chỉ liếc nhẹ rồi đi tới chỗ bạn cùng lớp. Cô cúi mặt xuống Mình bị bơ rồi sao? Mặt buồn bã đi tới chỗ gửi xe. Nay ở đây hơi đông, Tiểu Hy bị một bạn học va phải, suýt ngã. Có một người đỡ cô Cậu không sao chứ? Cô chưa kịp hoàn hồn nhìn lên, là cậu ấy. Nếu như trước đây thì cô sẽ rất vui nhưng hiện tại cô đang phân vân có nên cắt đứt đoạn tình cảm này không? Cô đáp nhẹ Cảm ơn, tớ không sao. Cô đứng dậy di chuyển ra chỗ Uyển Đình. Cô nhẹ vỗ vai Đình Đình, cậu chưa ăn sáng đúng không? Tớ có chuẩn bị cơm hộp cho cậu nè. Cô biết thói quen của Uyển Đình sẽ không ăn sáng ở nhà. Uyển Đình trầm giọng xuống Tôi ăn rồi, cậu đem cho cậu bạn kia ăn đi. Lạnh lùng quay người rời đi. Dù nói vậy, cô không nhịn được nhìn tay Tiểu Hy. Đôi tay trắng nõn nà trước nay chưa từng động qua thứ gì, giờ lại có vết phỏng đỏ. Cô đau lòng, xót thương. Vẫn phả làm mặt lạnh để Tiểu Hy chừa. Tiểu Hy nũng nịu Cậu nào? Tớ chỉ có mình cậu là bạn thân thôi. Tính Tiểu Hy rất nhây. Cô muốn gì, phải làm cho bằng được. Bắt đầu đắm tay, bóp vai khen Uyển Đình. Cô cuối cùng không chịu được Tiểu Hy mà bật cười Thôi được rồi. T nhận. Thua m luôn đó. Tiểu Hy vui mừng Vậy là hết giận rồi đúng không? Còn lâu. Uyển Đình cười quay đi Tiểu Hy ngơ ngác Hả? Chưa hết giận nữa. Loa trường thông báo Tất cả học sinh chú ý. Vì không đủ xe nên sẽ ghép 2 lớp chung một xe. Các bạn di chuyển theo đoàn tới xe của lớp mình. Tiểu Hy nắm tay Đình Đình Tớ với cậu được ngồi chung rồi thích quá đi. Cô bỏ tay Tiểu Hy ra, vỗ vai cô Xin lỗi bạn nhỏ nhưng mình lỡ hứa ngồi cùng người khác rồi Tiểu Hy buồn bã Được thôi. Đành Chịu M có thể ngồi với crush m mà. Cô ngac nhiên nhìn Đình Đình Không phải cậu phản đối sao? Miễn là cậu đừng hối hận. Tiểu Hy rạng rỡ Sẽ không đâu. Hai cô lên xe. Tiểu Hy thích ngồi cửa sổ nên đã chọn vị trí gần phía trên cạnh cửa sổ. Cô mở cửa tự vấn Hôm nay thật trong lành. Cô lấy tai nghe, bật bản nhạc yêu thích. Bóng dáng xuất hiện trước mắt Tớ ngồi đây được không? Tại hết chỗ rồi. Nhìn lên gương mặt đẹp trai đó, không ai khác là Gia Hưng. Cô đỏ mặt Được. Đường đến Đà Lạt cũng phải mất hơn 4 tiếng. Cô tranh thủ ngủ lấy sức. Đường khá ngoằn ngoèo, cô bị đạp đầu vào cửa. Một bàn tay kéo đầu cô lại phía mình, lấy một bên tai nghe đi. Khung cảnh ngọt ngào đến mê. Ánh mắt Uyển Đình đang nhìn cô Cậu ấy sẽ bị tổn thương sao? Hay do mình nghĩ nhiều. 4 TIẾNG SAU Tiểu Hy mang lều qua đây cho tớ. Đến liề. Đó chẳng phải giọng Gia Hưng sao? Cậu ấy đang xếp lều giùm cho lớp Tiểu Hy tại khá ít con trai. Tay cô chạm tay cậu ta, có người cắt tay ra Hai cậu đang đóng phim sao? Có xếp mỗi lều cũng không xong. Đưa đây Là Uyển Đình Tiểu Hy phụng phịu Đang ngọt ngào mà chen ngang. Xếp xong lều. Mọi người được phân chia công việc lấy củi. Tiểu Hy đi tìm không may bị lạc khiến Đình Đình lo lắng. Đi tìm. Ai cũng gọi tên cô. Tiểu Hy cô đang ở đâu. Tiểu Hy. Mọi người hô to Ở MỘT NƠI KHÁC Tiểu Hy đang ngồi khóc. Cô rất sợ tối, sợ ở một mình. Không ngừng run rẩy. Trong rừng, tối đen như mực. Lâu lâu còn có tiếng kêu man rợ ÀO. ĐÙNG. Trời mưa rồi. Vọng lên tiếng gọi Tiểu Hy. Cậu ở đâu? Cô nghe thấy nín khóc, khẽ lên tiếng Tớ.. Ở đây Một thanh niên chạy đến chỗ cô. Nhìn thấy có người. Tiểu Hy sợ hãi ôm chầm lấy cậu ấy. Có lẽ cô đã quá sợ hãi. Cậu ấy bế cô lên chuẩn bị quay về. Trời tối quá, cô không nhìn kĩ cậu ấy là ai? Anh Giống Bướm Cậu ấy cõng cô về. Vòng tay ấm áp khiến cô tưởng đây là Gia Hưng. Dù sao nhắn tin mập mờ suốt 2 tháng, cậu ấy lại chẳng có động tình gì? Chẳng lẽ vui thì tìm, buồn thì không? Cô mừng thầm, hy vọng cậu ấy là Gia Hưng. Giữa lúc nguy hiểm thế này cô còn nghĩ đến cậu ấy, cô đã yêu rồi? Tiểu Hy, cậu không sao chứ? Uyển Đình lo lắng Tiểu Hy Tớ không sao, để cậu bận tâm rồi. Cũng may là nhờ có.. Cô quay người lại, không phải Gia Hưng. Cô giật mình lùi lại. Hơi ngại vì lúc nãy sợ quá đã ôm lấy cậu Cậu là ai? Cậu ấy Cậu xuống trước đi, tớ hơi mỏi. Cô xấu hổ che mặt đi thầm nghĩ Tôi nặng lắm sao? Tôi là Hải Đăng lớp 10A4 cùng lớp với cậu. Chắc do tôi ít nói nên cậu không biết tôi. Cô ngớ người Ủa cùng lớp hả? Dù sao cũng cảm ơn cậu. Hai người ngại ngùng tản ra. Cô đi chung với Uyển Đình về lều. Trên đường, Uyển Đình không ngừng hỏi cô Cậu không sao thật chứ? Cô vui vẻ Yên tâm đi. Tớ là super girl mà. Uyển Đình nhìn cô chằm chằm Sao mắt cậu đỏ thế? Không phải vừa khóc đấy chứ? Cô chột dạ Bị lộ rồi. Cố tỏ ra bình tĩnh Nào có, bụi bay vào mắt ấy Cô nghĩ trong đầu Nếu để cậu ấy biết lúc nãy mình khóc, chắc chắn sẽ bị chọc cho mà xem Hai người vui vẻ trò chuyện thì Tiểu Hy đứng lại. Cảnh tượng trước mắt khiến cô không thể ngờ. Đêm khuya thanh vắng, một đôi nam nữ đang ngồi tán tỉnh nhau. Dù trời hơi tối nhưng dáng hình đó không thể nhầm được. Nước mắt cô rơi xuống lúc nào không hay. Uyển Đình nhìn cô Tiểu Hy cậu sao vậy? Sao lại khóc? Cô không nói gì, chỉ khóc thật to. Cậu đau ở đâu? Uyển Đình cuống lên. Cô dìu Tiểu Hy về lều, lấy thức ăn cô lấy được cho Tiểu Hy ăn. Ân cần hỏi thăm Cậu đau ở đâu đưa tớ xem. Cô lắc đầu, thút thít chỉ vào tim Đau ở đây này. Uyển Đình vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Cô khó hiểu Là sao? Tiểu Hy nhìn cô Đình Đình à, hình như tớ yêu rồi. Sao lại đau như vậy? Có chuyện kể tớ xem nào Cô chăm chú nghe Lúc nãy.. lúc nãy.. Cô nói không thành lời. Cô đi rửa mặt, lấy lại bình tĩnh kể cho Đình Đình nghe. Cô hít một hơi Tớ bình tĩnh rồi. Tớ kể nha. Lúc nãy, cậu không thấy à? Cô hỏi Đình Đình lần cuối. Thấy gì? Cô quên mất chuyện Đình Đình bị cận. Hỏi chuyện mà đối phương còn không biết. Lúc tối, ở chỗ ghế đá có cặp nam nữ tán tỉnh nhau cậu có thấy không? Người nữ là Trương Tuệ Văn - khoa khôi khối mình, người còn lại.. Cô ngập ngừng Uyển Đình thấy biểu hiện của cô thì ngờ ngợ ra chuyện gì. Ôm cô vào lòng. Cô nói Dù sao cậu cũng chưa có gì với nó mà? Buông cũng dễ Tiểu Hy chỉ im lặng. Cô không muốn Đình Đình biết 2 người đã mập mờ suốt 2 tháng. Đình Đình an ủi thêm Lúc đầu, tớ đã nhắc nhở cậu rồi mà. Cậu cứ coi anh ta là một con bướm, khi hút hết mật hoa của bông hoa này thì sẽ đi tìm bông hoa khác. Thích một trap boy, cậu sẽ chẳng biết được bao giờ anh ta sẽ rung động với cô gái khác. Người như vậy không xứng với cậu. ĐÊM KHUYA Khi mọi người ngủ hết, có một cô gái lấy điện thoại ra nhắn dòng chữ Mình chấm dứt mối quan hệ này đi. Tôi mệt mỏi rồi Liệu đó có phải là Tiểu Hy? Hãy đón xem chap mới. Dạo này mình khá bận nên chắc không thể ra chap thường xuyên được. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình Chỉnh sửa cuối 19 Tháng mười một 2022 Vẫn Là Buông Tay Trong đêm khuya thanh vắng, một trận mưa rào trút xuống. Tiếng mưa tí tách bên ngoài lay động cây cối, tắm mát cảnh vật. Khi trời mưa, ta thường suy nghĩ đến chuyện buồn. Nếu bạn là người tích cực sẽ nghĩ mưa an ủi và khóc cùng ta. Nhưng nếu bạn ở thái cực còn lại, bạn cho rằng cho rằng mưa đang giễu cợt, chà đạp lên nỗi đau mình đang gánh chịu. Cô gái ấy ở vế thứ hai. Lần đầu tiên, cô biết yêu là gì? Cũng là lần đầu tiên bị nỗi đau cào xé tâm can. Cô nhìn bên ngoài lều nghĩ rằng Ngay cả ông trời cũng giễu cợt ta ư? Cô gái tích cực vì đau mà phải khóc nhưng đau ở thể xác dễ chữa, đau ở trái tim khó lành. Cô cười nhạt nghĩ 'em rơi vào hố bẫy hoang vu chỉ toàn bụi gai, từng một lần vững tin đây chính là tình yêu, khi mắt thấy hành động làm em phải bất ngờ từ anh, tới cuối cùng anh nói câu cảm ơn, em rút lui anh không giấu được vui mừng, rất ngưỡng mộ anh luôn nguội lạnh hơn em, nghĩ mình may mắn của em, bị định nghĩa thành trò cười. Em cứ nghĩ mình sẽ là ngoại lệ của anh nhưng không phải, anh đối với ai cũng như vậy. Tiểu Hy tay run, dứt khoát nói Chúng mình dừng tại đây đi. Em chỉ là trò cười của anh. Em mệt mỏi rồi. Những tưởng chàng trai sẽ níu kéo, nói lý do là gì nhưng không. Sự vô tâm của anh đã làm cô tỉnh ngộ. Gia Hưng nhắn vỏn vẹn hai chữ như cứa vào da thịt của Tiểu Hy Được thôi. Hai chữ được thôi ngắn gọn đủ để làm người ta đau. Cô nhận ra tình cảm này không được anh coi trọng. Đối với anh tình cảm đó là ván bài nhưng thành tù binh thua trận chỉ xứng tuân theo sắp xếp, xưa này còn chưa từng chống đối thì phân gì mà thua thắng. Chúc mừng anh, anh đã thắng rồi. Cô gắng cười nhưng nước mắt lại tuôn. Đó là không phải nước mắt mà là máu từ tim cô. Cô phấn chấn gượng nghĩ rằng Cám ơn anh vì dù sao 2 tháng qua, cô đã rất vui vẻ. Chúng ta nên chúc mừng vì đều được giải cứu. Cô gái nhỏ bé ấy chưa chịu cú sốc nào như vậy. Lần đầu yêu khiến cô đã đau lòng như vậy, sau này cô phải làm sao? Quyết định từ đầu đã sai, đến cuối vẫn là sai. Cô che tay lại, khóc, cứ để cho đau buồn chìm vào màn đêm. Thời gian sẽ xoa dịu vết thương lòng của cô. Sáng hôm sau, mọi thứ sẽ lại đâu vào đấy. Ta thường nói đau là trưởng thành mà. Tiểu Hy, dậy mau lên, sắp trễ rồi. Sao mắt cậu sưng vậy Uyển Đình lo lắng hỏi Cô từ từ mở mắt, giả bộ là mình ổn Tớ không sao, chắc hôm qua dụi mắt ấy. Có chuyện gì? Nhanh lên, xe sắp đi rồi. Cậu quên hôm nay phải đi về sao? Uyển Đình thúc giục Chết, tớ quên mất. Đợi tớ xíu. Tiểu Hy hoảng loạn, sắp xếp đồ đạc 10 phút sau, cô cùng Tiểu Hy di chuyển lên xe. Tiểu Hy kéo tay Tí nữa, cậu ngồi với tớ được không? Đình Đình. Đình Đình Tại sao? Tớ lỡ hứa với bạn kia rồi. Tiểu Hy ngâp ngừng Chuyện hôm qua.. Cô không muốn nhắc chuyện ấy nữa Đình Đình nhớ ra, gật đầu đồng ý. Lên xe, không may là hàng ghế Gia Hưng hơn Tiểu Hy chỉ một hàng. Lúc quen cô, cậu không dám công khai. Vậy giờ lại ngồi cạnh khoa khôi- Tuệ Văn kia. Tiểu Hy cố lờ đi không thấy. Cô mở cửa sổ, nhìn ngắm bầu trời yên bình. Sáng sớm, trời hơi se se lạnh, cô thở dài Mắt không thấy, tim không đau. Cô lấy trong túi ra tai nghe, nghe bản nhạc yêu thích, gục lên vai Đình Đình. Có lẽ sau chuyện này, cô sẽ trưởng thành hơn, cuộc sống sẽ bước sang trang khác. Cô là con đường thẳng, tình cờ gặp cậu rồi rẽ ngang những tưởng sẽ chung đường. Ngay từ đầu đã định sẵn hai lối Chỉnh sửa cuối 22 Tháng bảy 2021 Chia tay không phải là chấm hết mà cho nhau khởi đầu mới Sau chuyện ngày hôm ấy, cô khép mình lại, không còn hòa đồng nữa. Hằng ngày đi học không nhìn ngắm khung cảnh, cũng sợ trường học. Không. Thứ cô sợ không hải là trường học mà là sợ gặp mặt cậu ta. Cậu là người mang đến đau thương cũng là người cho cô nếm trải mùi vị tình đầu. Mối tình đầu của cô giống như mùi vị socola. Khi ta cắn vào nó, nó sẽ quyến rũ mang lại hương vị ngọt ngào nhưng càng lún sâu, ta càng nhận ra trong đó vị đắng nhiều hơn. Phải dũng cảm lắm, ta mới dứt ra được. Socola nó vẫn vậy, nó không nóng lên mà ngày càng nguội đi. Socola giống như cậu ấy. Nó khát khao được yêu nhưng đến cuối cùng, vẫn không biết mùi vị yêu là gì? Trái tim băng giá ấy không ai sưởi ấm được cả. Hôm nay cách ngày ấy cũng 5 tháng rồi cũng là ngày cô tốt nghiệp lớp 10. Nhanh thật, thời gian thấm thoát thoi đưa, nhanh đến mức chưa thử hết điều thú vị thì nó đã trôi qua. Lớp cô đang tụ họp ở trường để tạm biệt năm học cũ. Tiểu Hy, nhanh lên. Máy sắp chụp rồi Cả lớp réo gọi Đến ngay đây. Nào, 1 2 3. Kim chi Tất cả mọi người đều vui vẻ Thế là kết thúc năm học rồi nhanh thật. Năm nay tớ chẳng có gì mới. Còn cậu thì sao? Một bạn nữ hỏi Tiểu Hy Tiểu Hy cười nhạt Học được nhiều lắm. Học cách yêu Cô nói nhỏ Hả? Cái gì? Tớ không nghe rõ Gặng hỏi Tiểu Hy Tiểu Hy buông tay Thôi, tớ sang lớp bên cạnh chơi đây. Nói xong liền chạy một mạch Woa, cậu ấy đẹp quá. Mọi người trầm trồ Một bạn nam tiến lên hỏi Cậu ơi, cậu có bạn trai chưa? Ở đằng xa, có ánh mắt giận dữ của ai đó nhìn về đám con trai đang trêu cô Hôm nay, Tiểu Hy chỉ mặc một chiếc váy màu hồng đơn giản, tóc cột gọn gàng nhưng vẫn toát lên hương vị thiếu nữ thanh thuần. Một bạn nữ bước ra, giọng lớn quát Nè tém tém lại đi. Thấy gái đẹp là tươm tướp Đám con trai bĩu môi, chạy đi chỗ khác Chỉ hỏi thôi mà. Làm gì căng vậy? Còn nói nữa hả? Tiểu Hy giọng ngọt ngào Đình Đình, cậu lại thế rồi. Dịu dàng đi nào. Tớ không như vậy sao bảo vệ được cậu. Vỗ ngực oai phong Uyển Đình níu tay cô Đi ăn gì không, tớ đói quá Tiểu Hy giọng hơi áy náy Lớp tớ tổ chức liên hoan rồi. Không đi được. Đình Đình bĩu môi Vậy à? Cậu đi đi, tớ không sao đâu? Cô nhéo mặt Uyển Đình Lần sau bao cậu ăn được chưa? Đình Đình vui vẻ cười Là cậu nói đó. Tớ không nói gì đâu. Biết rồi cô nương Đúng là chỉ khi bên Tiểu Hy, Uyển Đình mới làm nũng tỏ ra dễ thương. Thôi tớ ra lấy xe đi, không trễ Tiểu Hy tạm biệt Uyển Đình Tại chỗ gửi xe, cô lại gặp cậu ấy. Cũng chính chỗ này, cậu đã dắt xe cho cô. Giờ gặp lại chỉ chào nhau bằng cái gật đầu. Cậu đang cười cười nói nói với Trương Tuệ Văn. Không hiểu sao trái tim đã đóng lại, bảo không đau lòng nhưng nước mắt lại tuôn rơi. Cô cười lau nước mắt Haiz. Sao lại chảy nước mắt thế này. Chắc bụi bay vào. Thiệt tình. CHUYỂN CẢNH 1 2 3. Zô 1 2 3 Uống Hôm nay liên hoan nên các em mới đươc uống bia đó. Bây giờ người lớn rồi phải trưởng thành. Năm sau lên 11, nhớ phải chăm chỉ nghe chưa. Thầy chủ nhiệm phát biểu Thầy đang phát biểu nước mắt lại rơi. Học sinh an ủi Sao thầy lại khóc rồi? Thầy mít ướt kìa lêu lêu Thầy quát Nè. Không được chọc thầy, bụi bay vào mắt thôi. Nói chứ. Năm sau tụi em vẫn đến thăm thầy mà, còn ở trường là còn nhớ. Đúng không mọi người Một bạn nam đứng dậy hô tô Thầy nói Thôi ăn đi. Đang ăn lại nói mấy chuyện này. Ăn xong đi tăng 2 được chưa? Mọi người hô hào hưởng ứng Thầy là nhất. Mọi người ăn uống vui vẻ. 2 TIẾNG SAU TẠI PHÒNG KARAOKE Tiểu Hy chưa hát kìa thầy. Đứng lên hát cho mọi người chiêm ngưỡng đi chứ hở Một bạn nam chỉ vào cô nói Mọi người hưởng ứng Lên đi. Lên đi. Cô ngại ngùng bất đắc dĩ bước lên. Cô chọn bài Bông hoa đẹp nhất. Cô cất giọng hát, ai nấy đều ngỡ ngàng chìm đắm vô trong giọng hát của cô. Mọi người vô tay nồng nhiệt Hát hay quá. Nhưng ngày vui thế này, sao hát bài buồn thế? Cô cười trừ. Đâu ai biết bài hát này ứng với tâm trạng của cô cơ chứ?Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ Hai câu này thật hợp với cô. Ngoài trời lúc này đang mưa to. Mọi người di chuyển ra ngoài đứng đợi. Tiếng mưa tí tách, đường phố nhộn nhịp dần ngớt người. Đến cuối cùng chỉ còn lại mình cô. Trời vẫn mưa to trong màn đêm u tối, cô vẫn lẻ bóng đứng nơi đây. Một cây dù xuất hiện trước mắt cô. Giọng nói ấm áp ấy thật thân quen Cậu để xe ở đây đi. Tớ đưa cậu về. Tớ gọi xe rồi. Cô ngỡ ngàng nhìn người trước mắt. Dù dần nâng lên, khuôn mặt tuấn tú hiện ra. Là cậu? Hải Nam. Người cứu tớ lần trước. Cậu cười Chỉ vậy thôi sao? Cô thắc mắc Chứ còn gì nữa? Cậu đưa tay ra Cuối cùng cũng tới thời khắc này. Chào cậu, người tôi thầm thương. Cô đứng hình. Cậu đã thích cô từ thời cấp 2. Theo đuổi cô đến tận bây giờ mới dám nói. Đúng như câu Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh, người đứng trên lầu lại ngắm em. Cô nhìn thấy tất cả mọi thứ phía trước duy chỉ có cậu phía sau chẳng thấy được. Cậu hãy cứ bảo vệ thế giới, tớ sẽ bảo vệ cậu. Đừng buồn, tớ vẫn luôn ở đây Chỉnh sửa cuối 20 Tháng bảy 2021 ngôn tình
truyện tranh ngôn tình chàng trai năm ấy